ĐỌC VUI VÀ SUY NGHĨ

Cổ vũ lòng yêu thích các trò chơi hữu ích cho sự luyện tập trí óc trong cộng đồng người Việt

CVB194 – Hành Trang Cho Con


Tác giả:   Cao Hoành Nhân


Thượng Đế ban cho người mẹ một tấm lòng bao la như biển rộng, thì đồng thời cũng tạo ra hình ảnh người cha cao lớn sừng sững như núi cao.
Để chào mừng Ngày Của Cha, Father’s Day, Bích Huyền thân ái gửi tới quý bạn bài thơ Hành Trang Cho Con của Cao Hoành Nhân.

*   *   *

1.
Con sinh ra
Mùa Xuân
Bên dòng sông Vàm Cỏ
Giáp Chiến khu D
Tam giác sắt lừng cao khói đỏ
Núi sông vây sát khí bốn bề.
Con không sinh ra
Mùa Xuân hoa bướm si mê
Chiều ca dao sáo diều hoa bưởi
Súng nổ kinh hoàng thay lời ru êm ái
Đất chuyển rung mình nôi nhỏ đưa vui…
Biên địa hồng hoang, mây lửa ngút trời
Giang sơn đó
Ngày sơ sinh chấp nhận.

2.
Con hãy đùa theo vòng tay địa chấn
Ân hận làm gì bất hạnh qua nôi
Hàng vạn bạn con trong tuổi mới chào đời
Cũng bình thản đón thăng trầm lịch sử.
Và lịch sử hôm nay
Đang đạp làn sóng dữ
Đang đứng lên dựng lại nước non này.
Cha biết kể con nghe
Niềm kiêu hãnh gì đây
Để tiếp nhận hành trang vào cuộc sống?

3.
Cha không kể con nghe
Ước mơ tưởng vọng
Tình yêu
Bạch huệ, hoàng lan nắng sớm mưa chiều
Áo biếc học trò, cỏ thơm ý nhạc.
Hạt cát nhỏ giữa cõi đời sa mạc
Giọt nước cô đơn trong biển sống muôn trùng…

4.
Cha cũng không kể con nghe
Thân phận long đong
Thao thức ưu tư thế hệ.
Nghìn năm xưa
Cổ nhân đã từng phen ngạo nghễ
Phản kháng cuộc đời, chê sự sống tầm thường
Chối bỏ thân danh, sầu thế tục tang thương
Mê ảo ảnh trong bàn tay huyễn hoặc.
Nghìn năm sau
Cũng lắm người vào niềm đau thể phách
Oán đất trời than số kiếp phù sinh
Hoài nghi hữu thể, câu chấp vô hình
Lạc bước đơn côi, lầm đường tự huỷ.
Bản thể con người giữa vòng vây tục lụy
Thảm kịch bèo mây còn tiếp diễn lạnh lùng…

5.
Cha cũng không kể con nghe
Súng vọng não nùng
Đạn bùng tiếng khóc
Trận mạc vây quanh đời con mới mọc
Cuộc chiến đấu kiên cường dân tộc hùng anh.
Đã có chú bác con
Những thi sĩ thời danh
Những văn nhân đích thực
Viết lên tinh thần bất khuất
Để tiếp nhận hành trang vào cuộc sống?
Đốt lửa soi ý chí hào hùng
Của dân ta đang đứng dậy trùng trùng
Đem sương trắng máu đào dâng lịch sử.
Đem tuổi trẻ tương lai chống giữ
Mảnh giang sơn còn lại một miền Nam.
Và con hãy vui lên
Mỉm cười tự hãnh
Cha cũng từng là người trai dũng mãnh
Đã đứng cao chiến đấu với toàn dân
Hơn một lần mang chiến tích trên thân
Để góp mặt với non sông từ đó…

6.
Cha kể con nghe
Đường hương lộng gió
Suốt chiều xa, ký sự năm nghìn năm.
Đêm tối miên du
Ngày nắng phù trầm
Sóng lớp lớp người lên dựng nước.
Bách Việt, Trung Du, Hồng Hà xuôi ngược
Châu Ô biên trấn, Chân Lạp thênh thang
Chớn chở Trường Sơn, lộng lẫy Cửu Long Giang
Nước mắt mồ hôi quyện vào hơi thở.
Nắng lửa già nua
Mưa dầu son trẻ
Sinh mệnh tiền nhân
Thịt xương hậu duệ
Bạt đá phá rừng, lấp bể rời non.
Mỏm san hô trùng khơi
Hang biên địa lối mòn
Thổn thức thời gian tự sự…

7.
Một nhan sắc làm nên lịch sử
Một áng văn đuổi bặt ngạc kình
Sỏi đá cô đơn, rực rỡ ba sinh
Sông suối luân lưu nhuận hồng da thịt.
Và hoàng hôn…
Và bình minh…
Nối vòng tay tha thiết
Cỏ cây ấp ủ tình người
Bãi cát nương dâu dào dạt ý Trời
Đường thiên lý mướt hoa vàng máu đỏ…

8.
Phá Tống Bình Chiêm trời long đất lở
Bạo lực Nguyên Mông chùn vó ngựa trường chinh.
Nghĩa cả Lam Sơn
Hào khí Tây Sơn
Khuất phục Minh Thanh
Tiêu hủy ước mơ quốc thù hung bạo.
Tiếp nối sử thiêng
Gò Công, Nhật Tảo
Vụ Quang, Yên Bái
Lớp lớp hàng hàng.
Khúc gỗ dòng sông cũng góp công phá giặc
Kinh đảm Tây Dương…

9.
Sinh tử đó mà nhàn
Đánh giặc bằng thơ
Cầm giặc bằng văn
Sức sống giống nòi kết tụ tinh anh
Xương trắng máu đào trường thiên niên kỷ
Nhà nông, dân chài, thợ rừng bình dị
Anh hùng, liệt nữ khí phách ngang trời.
Giữ nước diệt thù từ tuổi trẻ trong nôi
Và dựng nước
Thuở trứng Rồng đến bình minh hiện đại

10.
Ngày mai vào đời
Mong con đọc mãi
Những dòng thơ cha lẫm liệt làm người
Ôi, không đủ tài vận dụng tinh khôi
Dòng ngữ thuật huy hoàng Việt tộc.

11.
Cha kể tiếp con nghe
Những mùa xuân ngọt ngào chớm lộc
Trên núi cao
Ngoài biển rộng ôm ấp châu vàng.
Bát ngát nương đồng lúa óng sương loang
Nắng biếc thoảng hương đưa vườn cau nhà Nội.
Dòng sữa mẹ cho con
Mật hoa tràn đất mới
Phù sa ngoài cõi qui tụ hội hè
Thật dịu dàng, con hãy lắng tai nghe
Chuông tháp cổ, hoàng hôn lữ thứ.
Phấn thông vàng bay, du dương núi Ngự
Suối biên cương, nai nhỏ uống trăng tan…
Một cành đào tặng công chúa Ngọc Hân
Lòng dũng tướng vẫn muôn lòng thi sĩ.
Rầi con sẽ học
Ca dao lồng trong sử ký
Hãnh tiến Trưng Vương, cảm khái Huyền Trân
Thơ Nguyễn Du và đạo lý Duy Tân
Sừng sững niềm tin dìu con khôn lớn.

12.
Tiếng họa mi ngân cao buổi sớm
Đóa phong lan hé sắc đầu ghềnh
Thật sẽ sàng
Con ngước mặt
Ngửa tay lên
Hứng sự sống triền miên vào huyết quản.
Ôi, sự sống vô cùng
Mà bút cha có hạn
Lớn khôn rồi con sẽ hiểu nhiều hơn.
Một bài thơ Xuân
Tặng phẩm cô đơn
Con hãy nhận hành trang vào cuộc sống.
Cha mơ ước mai sau
Vẫn được nhìn cánh diều trời xanh gió lộng…

(Cao Hoành Nhân)

Từ ngàn xưa, trong sâu thẳm của tình gia đình Việt Nam chúng ta, tình cha con là một thứ tình sâu sắc, trầm lắng nhưng cũng không kém ngọt ngào. Cái tình ấy là sợi dây thiêng liêng ràng buộc tình yêu thương gia đình với tình yêu quê hương dân tộc.

Sợi dây vô tình ấy được người Việt Nam chúng ta lấy làm chỗ dựa vững chắc cho cấu trúc xã hội, là sức mạnh tiềm ẩn giúp cho Việt Nam tồn tại và phát triển. Cái sợi dây vô tình đó, mỗi người dân Việt tỵ nạn như hàng triệu người đã mang theo ra ngoài đất nước, nhưng trong tâm muốn nối lại quê Cha đất Tổ.

Đất nước đang mấp mé bên bờ vực thẳm vì ý đồ xâm lấn của Bắc phương. Hơn bao giờ hết, bài thơ Hành Trang Cho Con của thi sĩ Cao Hoành Nhân thật tâm huyết, như lời cha muốn nói với con về tình yêu Tổ quốc. Noi gương tiền nhân giữ gìn từng tấc đất đất, biển khơi.

Lời cha vang vọng khắp nơi :

Hãy cứu lấy đất nước thân yêu, hỡi những người con
yêu quý
của Tổ quốc Việt Nam


image001

 
%d bloggers like this: